Wednesday, August 12, 2015

1 tháng gym

Con người luôn cố gắng hoàn thiện bản thân từ trong ra ngoài. Chúng ta đi đến trường để tiếp thu kiến thức, mở mang trí tuệ, học tập và làm việc không ngừng, đó là hoàn thiện tinh thần. Và chúng ta lại muốn tăng cân có thêm da thêm thịt hoặc bỏ những cục mỡ thừa, ứ đọng đã lâu khắp cơ thể -đa số ở bụng- bao nhiêu năm, thay vào đó là những cơ bắp chắc chắn. Nói linh tinh thế thôi, thật ra chủ yếu tớ muốn khoe là tớ đã tập GYM ( tập tạ) được 1 tháng rồi đấy!!!


Theo kinh nghiệm bản thân thì tớ khá là đam mê thể thao, từ đá bóng, đá cầu tới bơi lội có hết. Nhưng mỗi tội là không theo đến cùng, cái nào cũng dang dở, bụng thì vẫn có ngấn và hơi bị nhiều mỡ. Từ lớp 12 thì tớ có tập được 2 tháng theo giáo án insanity của Shaun T, nhưng thực chất giáo án chỉ chuyên về cardio, giúp tăng thể lực chứ không phát triển cơ bắp nhiều. Thế nên tớ đành bỏ dở, chuyên tâm cho việc thi cử cuối cấp. Lên đại học, vào hè tớ được mấy thằng bạn rủ đi tập tạ. Tuy nhiên tớ chưa tìm hiểu rõ, chưa xác định là tập lâu dài, không chia bài cụ thể, học hành bận rộn nhiều quá, tự viện ra vô số lí do nghe củ chuối, nên mấy thằng lại rủ nhau nghỉ luôn.


Tùy là nghỉ thế nhưng tớ vẫn cố gắng hít xà ở nhà theo giáo án P90X, ba làm hẳn cho 1 cái xà đấy, ghê chửa!!! Chỉ là thanh sắt đóng  ngang vào tường nhưng chú bé vẫn hít đều đều, vì thích, vì là do ba làm, hơn hẳn các nhà không có xà nhé. Buổi khác thì ra công viên tập xà kép, chạy bộ xong gập bụng, bữa nghỉ bữa tập, không thường xuyên. Cứ thế hết năm nhất đại học, khỏe lên được tí, nhưng người vẫn thế, mỡ vẫn còn đấy, nó không nỡ rời xa tớ, nó yêu tớ lắm nhưng tớ thì hơi yêu nó thôi, không có nó thì sao sống. Xin lỗi mỡ, anh yêu 6 múi nhiều hơn, chia tay đi, em nhé !!!

Mãi tới bây giờ, đầu năm hai đại học rồi, tớ nghĩ kĩ rồi, tớ không muốn cứ hình thể này từ năm này qua năm khác, tớ muốn có sự khác biệt, muốn khỏe mạnh, muốn cơ thể to và đẹp hơn, tớ hạ quyết tâm đi tập tạ lần nữa và LẦN NÀY SẼ PHẢI THEO TỚI CÙNG !!! Nỗ lực hết mình, cố gắng đẩy những hiệp cuối và cảm nhận các bó cơ căng cứng khiến tớ thấy thích thú, hưng phấn như kiểu mình vừa cứu cả thế giới.

Thế thôi, 1 tháng qua rồi, cơ thể chưa thay đổi gì mấy, vì tập tạ là 1 quá trình lâu dài, đòi hỏi sự cần cù, chăm chỉ và quyết tâm cao. 
Cố lên Minh!!! mày có thể làm được, vì 1 tương lai ngực vuông, bụng six-pack, body chuẩn.


I am on the race and I’m the CHAMPION 
I CAN DO IT 


Tạm biệt, giờ tớ phải đi ngủ để cơ bắp phát triển, chuẩn bị cho một ngày thứ tư học kinh tế vĩ mô và tập xô-vai-tay

Sunday, August 2, 2015

Let it be

Những gì đã qua, cho dù có đẹp đẽ đến đâu thì cũng không quay lại được. Suy cho cùng, '' chân thành " cũng chỉ mang tính chất tương đối. Khoảnh khắc một ai đó yêu thương bạn thật lòng, có thể họ rất thành tâm. Nhưng thành tâm đó chỉ mãi mãi thuộc về giây phút đó.

Nên bạn đừng hi vọng chân thành sẽ lặp lại hay tồn tại mãi mãi, cũng đừng thất vọng nếu chân thành đó đã đi qua.
 Khi yêu con người ta mù quáng, bất chấp tất cả vì tình yêu - vì người mình yêu. Nhiều người cho rằng tình yêu lớn hơn hết bất cứ thứ tình cảm nào. Hai người đến với nhau bằng tất cả yêu thương, sống chết cũng không từ bỏ thậm chí có những người sẵn sàng từ bỏ hay làm mọi việc vì thứ tình cảm họ cho là vĩnh cửu ấy. Nó là một điều gì đó không thể thiếu trong cuộc sống, trở thành thứ gì đó tuyệt nhiên không thể vứt bỏ.


Trong tình yêu, chúng ta trêu đùa, chúng ta vui vẻ, chúng ta giận hờn, chúng ta nói về những điểm tương đồng, chúng ta hứa hẹn, chúng ta vẽ ra cả một tương lai ấm áp, chúng ta bỏ qua những điểm bất đồng, chúng ta sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm trong quá khứ.

Nhưng đó chỉ là khi tình yêu còn nồng nàn. Có ai chắc chắn được rằng một trong hai người sẽ không rung động trước những cám dỗ trong cuộc sống bộn bề ngoài kia. Người ta làm họ hạnh phúc hơn, cho họ mọi điều họ muốn, đủ để họ vứt bỏ chúng ta, vứt bỏ thứ tình cảm họ từng coi là tất cả. Mà trong tình yêu ai yêu nhiều hơn sẽ là người khổ hơn. Người yêu nhiều hơn sẽ cầu xin kẻ bội bạc kia và chỉ mong họ sẽ suy nghĩ và quay trở về.


Nên nhớ, tình yêu không có chỗ cho sự xin xỏ. Trải qua những sóng gió, trải qua chờ đợi nếu còn yêu họ tự khắc sẽ quay trở về không cần chúng ta phải bị lụy hay van xin vô ích. Và " Đừng níu kéo những gì xa tầm với: Mây của trời cứ để gió cuốn đi ".

Hãy luôn mỉm cười cho dù có bất cứ điều gì xảy ra, hãy mạnh mẽ đối mặt với hiện tại và trưởng thành hơn từng ngày. Đừng khóc vì những người không xứng đáng.Yêu được buông được, cầm lên được quăng xuống được. Cuối cùng, sau những tổn thương rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn. Đừng khóc vì những người không xứng đáng.

--ST--