Saturday, June 27, 2015

Người con gái năm nào

SÀI GÒN 2015
Tôi và T cùng học cấp ba. Chỉ đơn giản lúc đó tôi vừa chia tay với mối tình đầu, bạn bè tôi thì có nhưng tri kỉ thì chỉ đếm trên đầu ngón tay, và rồi tôi rủ T cùng với một đứa bạn đi karaoke chung. Hôm ấy tôi uống thật nhiều, uống để say, để quên cái vị đắng của cuộc tình thuở trước. Khi về nhà, trong hơi men, tôi vô tư gọi điện thoại cho T, tâm sự về chuyện chia tay đó như một đứa trẻ kể lể về việc mất đồ chơi. Chẳng hiểu sao mà hai đứa lại trở nên thân thiết với nhau, và cũng không biết từ khi nào mà đứa trẻ đã bị "cảm" bởi nụ cười hồn nhiên ấy. Chúng tôi chat với nhau mỗi ngày, toàn là tôi chủ động pm trước nhưng tôi vẫn thích pm T, mỗi tối hai đứa nhắn tin cho nhau với những lời chúc ngủ ngon dài lê thê. Tôi hay lưu lại tin nhắn và chụp màn hình desktop mỗi khi hai đứa chat voice, chỉ là thích thế thôi. Cứ thế trôi qua từng ngày, chỉ đơn giản là cùng nhau đi học thêm ,cùng nhau mua một chiếc bánh mì hay chai nước nhưng cảm thấy rất vui. Valentine tôi và T đi chơi với nhau như bao cặp tình nhân chỉ khác ở chỗ là :"Mập Mờ"- tên gọi cho mối quan hệ của chúng tôi 

Và kì thi đại học đến, tôi chọn kinh tế là mục tiêu phấn đấu, may mắn là T cũng chọn kinh tế như tôi. Động lực lớn hơn thôi thúc tôi ra sức phấn đấu cho cái gọi là "tương lai tươi sáng" trong đó có tôi và T, nhưng số phận nó hay đùa với con người...Tôi rớt !!! Thế đấy, rớt trong đau đớn, trong sự thất vọng của bố mẹ, gia đình. Nhìn chúng bạn được học đúng ngành, đúng nghề mà cảm thấy tủi, thấy ghen tị và hơn thế nữa là T đậu. Chả hiểu sao cái tự ti trong lòng thằng con trai nó lớn lên tự bao giờ, nó nói với tôi rằng "mày học thế mà thua T, mày có xứng với T không?". Thi xong tôi được về quê chơi và từ đấy tôi ít nhắn tin cho T hơn, voice cũng không thường xuyên như trước, tự tôi đã làm cho con đường tới tim T trở nên xa hơn. Khi trở lại Sài Gòn, tôi và T đã có những cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ, tôi lại không đủ dũng cảm để nói ra tình cảm tôi dành cho T nhiều đến mức nào. Chúng tôi khép lại như thế...

Tôi hạ quyết tâm ôn thi lại vào kinh tế. Lúc một mình, con người ta hay dễ bị rung động bởi nhiều thứ hay theo lời em họ của tôi :"anh như người cô đơn, bước lạc và muốn tìm bạn đồng hành", tôi đã ngỏ lời quen người con gái khác một cách vội vàng. Hai ngày sau khi quen, T gọi cho tôi. Lâu rồi mới nghe cái giọng nói trong trẻo ngày nào, mừng lắm đấy!!! cảm xúc của tôi lẫn lộn, bồi hồi, vui sướng nhưng pha lẫn sự hối hận. Trách nhiệm trong lời nói đã khiến tôi phải tự mình bước vào con đường gồ ghề, kết thúc chóng vánh như mối tình đầu. Có lẽ T là người tôi dành nhiều tình cảm và nuối tiếc nhất cho tới bây giờ.

Tuy học cùng cấp 3 và bây giờ là đại học nhưng khoảng cách đã trở nên xa hơn, nhiều lúc tự mình chủ động liên lạc nhưng chỉ nhận lại lời từ chối vội vàng của T. Quyết định quên T, quên đi người đã cho tôi sự rung động mãnh liệt ấy, Khó!!! đơn giản vì tôi là tôi, là một người rất khó quên, đặc biệt là những kỉ niệm dù xấu hay đẹp trong cuộc đời, chúng đều lặng lẽ nằm ở góc nhỏ trong tâm hồn tôi.

Miệng thì nói quên nhưng cái không phải là miệng nó không nghe, T à, không biết T còn nhớ tôi không nhưng với tôi, T vẫn luôn là người con gái tôi quí nhất, nhớ nhiều nhất !!! Sài gòn nhỏ bé lắm, cái gì thuộc về mình thì sẽ quay trở lại, nếu không thì hãy buông tay......

No comments:

Post a Comment