Sunday, July 26, 2015

Giữ thăng bằng cho cuộc sống

Cuộc đời của mỗi con người phải trải qua lúc trầm, lúc bổng, muốn có niềm vui thì phải biết có nỗi buồn, muốn được hạnh phúc thì phải chấp nhận có khổ đau.Khi mới yêu thì hạnh phúc, đau buồn lúc chia tay. Hào hứng khi có việc, thất nghiệp thì ta lại lang thang. Dòng đời nhiều xô đẩy mới cho ta biết được sự trưởng thành.

Nhưng dù có biến cố thế nào bạn cũng nên biết cách giữ thăng bằng cho cuộc sống của mình.

Đừng hạ thấp giá trị của bản thân khi so sánh mình với người khác. Mỗi chúng ta đều là những con người đặc biệt và có giá trị riêng. Nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là biết mình được đánh giá và nhìn nhận đúng.

Đừng để những ước mơ, mục đích của bạn lệ thuộc vào người khác, mà phải bắt nguồn tù chính khao khát, đam mê của bạn. Chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho bản thân mình.
  
Bạn hãy giữ gìn, nâng niu những điều thân thuộc, gần gũi nhất trong trái tim bạn. Đó chính là những giá trị tinh thần để cuộc sống cả bạn thêm phần ý nghĩa.
Đừng để cuộc đời trôi qua một cách vô vị khi mãi đắm chìm trong kỉ niệm hay nỗi đau trong quá khứ hoặc lo lắng quá về tương lai. Hãy sống trọn vẹn những giây phút hiện tại bằng tất cả cảm nhận và nhiệt huyết của trái tim mình.


Đừng bao giờ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn có thể làm được điều gì đó. Mọi thứ chỉ thật sự chấm dứt khi bạn thôi không muốn cố gắng nữa.

Đừng ngại nhìn nhận rằng bạn là người chưa hoàn hảo. Sự trưởng thành của con người diễn ra trong một giai đoạn của cuộc sống. Chính sự nhìn nhận những khiếm khuyết đó sẽ là sợi chỉ nối kết mọi người lại với nhau. Hãy học hỏi vì kiễn thức và trải nghiệm là vốn quý nhất mà bạn luôn có thể mang bên mình.

Đừng sợ phải đối mặt với những khó khăn, thử thách vì đó chính là cơ hội để bạn vững vàng và trưởng thành hơn.

Đừng để tình yêu thiếu vắng trong cuộc đời bạn bằng cách nói thật khó tìm thấy nó. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là cho đi. Cách mau chóng để đánh mát tình yêu là cố giữ nó thật chặt, và cách tốt nhất để giữ trọn vẹn tình yêu là chắp cho nó một đôi cánh.

Hãy sử dụng thời gian và ngôn ngữ một cách cẩn thận. Không một lời nói hay một khoảnh khắc nào đã qua mà có thể lấy lại được.

Đừng băng qua cuộc sống quá nhanh để rồi đến một lúc nào đó bạn sẽ phải tự hỏi mình đang ở đâu. Hãy vạch ra hành trình dể luôn ý thức được rằng mình đang ở đâu trong hành trình ấy.

----ST----

Thursday, July 16, 2015

Lâu rồi

Cuộc tình nào cũng vậy, muôn màu muôn vẻ lúc bắt đầu, và kết thúc bằng những mảng xám đậm, nhạt pha lẫn chút đen, kèm theo cái vị đắng hơn cả tách cà phê, khiến con tim ta chai sạn. Mỗi ngày lại càng khó bắt nhịp cảm xúc, khó rung động hơn và có những lúc tự tách mình ra khỏi mọi thứ để về với cô đơn.

...Lâu rồi...

Kể từ lần cuối đúng nghĩa đi hẹn hò có lẽ đã là gần một năm. Dùng từ “hẹn hò” có lẽ hơi xa xỉ, tạm gọi là “ra ngoài”. Hôm qua tôi được ra ngoài với bạn kia, lâu rồi hai đứa mới gặp nhau, khoảng vài tháng lúc nghỉ hè tới bây giờ. Tôi cũng có ý định đi xem phim, đặc biệt là phim minions 3, tôi thích cái cách điên dại, ngây ngô và hài hước của những sinh vật ngộ nghĩnh màu vàng ấy. Mãi cho tới hôm thứ ba, bạn kia-bạn học chung trường đại học và “tỏ tình” với tôi lúc trước, bỗng nhắn tin rủ đi chơi, thú thật là tôi cực ghét mỗi khi chat hay nhắn tin mà không trả lời lại, ghét cực kì!!! Và bạn kia là vậy,thế nên nhiều lúc tôi không muốn nói chuyện nữa. Nhưng trong cuộc sống không nên vậy, lúc nào ba cũng dặn “con chỉ có một mình, vậy nên phải càng nhiều bạn càng tốt, mở rộng mối quan hệ hơn”, tôi khâm phục ba vì ba lúc nào cũng có thể bắt chuyện và luôn nhận được sự quí mến và kính trọng từ mọi người. Một phần tôi cũng quí bạn ấy, xinh xắn và ăn nói có duyên, thế nên tôi nhận lời và rủ đi xem phim luôn. Nhưng niềm tin của tôi – cái mà để gắn kết con người với con người, đã không còn dễ dàng trao cho người khác. Người ta nói “Hi vọng nhiều, thất vọng nhiều”, tôi không muốn tự dẫm lên vết xe đổ, giống như khi làm bài tập, đã làm sai chắc chắn sẽ có kinh nghiệm cho những lần sau. Tôi không muốn mở trái tim để người ta bước vào, dẫm đạp rồi lại bước ra như không có chuyện gì…

Nhưng lúc nào bản thân tôi cũng muốn tìm kiếm một người hợp với mình để yêu và được yêu, muốn tìm một nụ hôn nhẹ nhàng, ẩn đằng sau là vị ngọt ngào khó phai, một cái ôm ấm áp và sâu lắng, một bàn tay không cần quá mềm mại, chỉ cần đủ để tôi nắm thật chặt để vượt qua những khó khăn. Mâu thuẫn nhỉ ??? nhưng dù ít hay nhiều, khi bạn đã từng nếm thử cái vị đắng khó chịu -của cuộc chia ly- thì có lẽ bạn sẽ như tôi bây giờ thôi. Tự dặn lòng mình hãy học cách kiềm chế cảm xúc, chỉ khi rung động “thật sự” mới nói ra chứ đừng nắm vội tay người khác rồi làm tổn thương lẫn nhau.

...Lâu rồi...

Được ra ngoài hít bụi của Sài Gòn vào đêm, được chở một ai đó đi dạo phố từ quận 7 sang tận quận 1 rồi lại về quận 10, chỉ đơn giản là đi hóng gió, ngắm trời, ngắm đất, ngắm người ta và...tốn xăng thế thôi nhưng thú vị lắm các bạn ạ, nó làm cho con người ta quên đi cái mệt mỏi, cái ồn ào, phức tạp của cuộc sống. Như thể ta lại trở về tuổi thơ, khi mà đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đơn giản như phép toán 1+1=2, không phải toan tính, suy nghĩ và đè nặng vấn đề cuộc sống.

“Sài Gòn thiếu tình người nhưng dạy tôi khôn lớn, dạy tôi đứng bằng đôi chân chính mình, dạy tôi yêu thương mình hơn, dạy tôi đừng tin tưởng ai khác quá nhiều..”

Friday, July 10, 2015

Thứ sáu nhưng không phải ngày 13

--Nghĩa vụ quân sự--

Chỉ nghe đến bốn từ này thôi đã khiến bố mình nổi điên, vì ngày trước bố đi rồi, bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội của tuổi trẻ, vậy nên không bao giờ bố muốn mình đi dù có phải làm mọi cách.

Hôm trước có lệnh từ quận gửi xuống kêu mình đi khám sức khỏe, lòng cứ cay cáy, từ ức chế tới bực tức xong lại nôn nao như thi đại học, thế là mình lên mạng tra ngay các cách trốn nghĩa vụ các kiểu, nào là café rồi tới thức khuya..v..v., tình cờ thấy có vài cái review của mấy bạn trẻ từng trải, rất là thẳng thắn và rõ ràng, giải thích và diễn tả từng li từng tí như bài tập làm văn lớp năm. Đọc xong hai bài “văn” ấy,đồng thời bàn bạc với bố mẹ, đầu óc mình thoải mái hẳn, chả cần café hay thức đêm nữa, ngủ luôn cho khỏe. Thế mà sáng vẫn dậy sớm hơn báo thức, bật dậy vặn vẹo người, bẻ xương rốp rốp rồi vào “make up” trong toilet. Mặc dù bố đã pha café từ hôm qua nhưng nghĩ thôi chả cần uống làm gì, bỏ giấy tờ trong bìa sơ mi cùng với cái lệnh khám, lên phường thôi.

Vừa lên là một loạt các chiến hữu đi khám chung ngồi dọc theo hàng ghế, trẻ hơn có, già hơn tí cũng có, có những chú ngu ngơ như mình, có chú thì lại rành rẽ, kinh nghiệm năm trước, năm kia, năm nảo năm nào, với một đống bệnh: cận thị, huyết áp, béo phì, trĩ ...Chờ đọc tên tới mình rồi khoảng sáu người một nhóm đón taxi thẳng tới quận đội, đúng là phường giàu, sang chảnh với taxi. Ngồi trong xe cứ nghĩ lan man:”tụi này giàu thế chắc nó ăn lắm, mình không lót đủ có khi đang học xách đít mình đi” nghĩ mà đau lòng với chính sách mới.
Tới nơi, ngồi đợi một chút rồi  ra đo tổng quát vòng ngực, chiều cao, cân nặng xong vào phòng hội trường với một loạt các cô dì chú bác áo blue trắng sáng hơn omo. Đầu tiên mình vào ngay khâu Tai mũi họng, rồi sang Răng hàm. Ôi thôi răng à suốt ngày làm vệ sinh cho mày là mày bị chảy máu làm tao tốn bao nhiêu cc máu rồi, cô bác sĩ bụng bầu phán ngay rằng mình bị viêm nứu nặng lắm, đi cạo vôi ngay, sẵn liếc sang thì trên bàn để ngay tờ giấy,ghi cái mốc từ 55%-69% là bị diểm 4, mà có ít nhất một điểm 4 là loại ngay. Mình bèn nói với cô bác sĩ ráng cho em không đi, thế là cô ghi ngay con số 3 to tướng vào, đắng lòng quá!! Qua đo huyết áp với tim mạch thì chị y tá dán ngay cái giấy vàng vào ghi là 130/80 mmhg, có vẻ cao hơn bình thường chút, nghe ông anh đi khám chung nói là có giấy vàng là điểm 4, ghi cứ che che đi làm mình thì chả thấy nên vẫn lo lo.

Ra lại ngồi chờ gọi tên để qua khám mắt, chú bác sĩ hỏi cận bao nhiêu mình nói ngay là bốn độ, chú có vẻ không tin, cho mình thử mấy tròng liền mỗi con mắt phải, từ nhẹ tới nặng xong rồi nặng nhẹ loạn xà ngầu lên, chắc nghĩ mình đùa. Bố hay nói “đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn”, nghề nào mà ko ăn, định gửi cho bác sĩ vài đồng lẻ uống nước, đông người thật nhưng mình cũng cố đưa kín, chú lắc đầu và luôn miệng “thôi thôi”, tay thì viết một lô như số đề và chỉ thấy ghi điểm 4 ở mục đánh giá. Ding ding ding, thế là mình chắc 69% không phải đi rồi, hôm trước ngồi nghiên cứu kĩ lắm rồi, trước thì chả muốn bị cận đâu, giờ ngẫm nghĩ lại cận có khi lại là lợi thế.
Xong các khâu cơ bản thì tới nhóm tầm năm người lên lầu khám nude, vạch mông các kiểu, ngại kinh đã thế bác sĩ còn phán mình bị hơi hẹp. Thôi mặc đồ vào cho lẹ, ra nhận giấy chờ kết quả rồi đi taxi về. Lúc sau có thêm thằng nhóc về chung nữa, tổng cộng là sáu mạng trên taxi, lúc đi thì nín thin chả nói gì, về thì, xôn xao, liên thiên đủ điều, kể lể về những năm trước thoát như thế nào. Hồi sau thằng nhóc tức tối chửi tục vì trong xe chỉ có mình nó "được" xét nghiệm máu và nước tiểu, thêm cái giấy tiêu đề Xác nhận đã đủ tiêu chuẩn sức khỏe nghĩa vụ quân sự. Thôi tạm biệt, chúc em lên đường làm nhiệm vụ vui vẻ, vào đấy tu thân cho tốt lên, ngày kia có ích cho xã hội, không sau này về lại vác gậy ngồi đấy như các chiến sĩ hôm nay.Về tới phường, xuống xe mình tà tà đi bộ về, vừa đi vừa gọi báo cho bố biết để bố đỡ lo. Hết một buổi sáng, còn cúp cả học tin để đi khám.

Thế đấy, cũng muốn chia sẻ những điều trên cho những người đi sau, nhưng thôi, vẫn còn nhiều người khác với kinh nghiệm tốt hơn mình. Đôi khi chỉ là viết ra cho thỏa cái nỗi niềm được viết, vì mẹ bảo là viết và đọc sách nhiều thì ngôn từ nó mới phong phú, đa dạng

Goodnight and sleeptight after a long day