Cuộc tình nào cũng vậy, muôn màu muôn vẻ lúc bắt đầu, và kết thúc bằng những mảng xám đậm, nhạt pha lẫn chút đen, kèm theo cái vị đắng hơn cả tách cà
phê, khiến con tim ta chai sạn. Mỗi ngày lại càng khó bắt nhịp cảm xúc, khó rung động
hơn và có những lúc tự tách mình ra khỏi mọi thứ để về với cô đơn.
...Lâu rồi...
Kể từ lần cuối đúng nghĩa đi hẹn hò có lẽ đã là gần
một năm. Dùng từ “hẹn hò” có lẽ hơi xa
xỉ, tạm gọi là “ra ngoài”. Hôm qua
tôi được ra ngoài với bạn kia, lâu rồi hai đứa mới gặp nhau, khoảng vài tháng
lúc nghỉ hè tới bây giờ. Tôi cũng có ý định đi xem phim, đặc biệt là phim
minions 3, tôi thích cái cách điên dại, ngây ngô và hài hước của những sinh vật ngộ nghĩnh màu vàng ấy. Mãi cho tới hôm thứ ba, bạn kia-bạn học chung trường đại học và “tỏ tình” với tôi lúc trước, bỗng
nhắn tin rủ đi chơi, thú thật là tôi cực ghét mỗi khi chat hay nhắn tin mà
không trả lời lại, ghét cực kì!!! Và bạn kia là vậy,thế nên nhiều lúc tôi không
muốn nói chuyện nữa. Nhưng trong cuộc sống không nên vậy, lúc nào ba cũng dặn “con chỉ có một mình, vậy nên phải càng nhiều
bạn càng tốt, mở rộng mối quan hệ hơn”, tôi khâm phục ba vì ba lúc nào cũng
có thể bắt chuyện và luôn nhận được sự quí mến và kính trọng từ mọi người. Một phần tôi cũng quí bạn ấy,
xinh xắn và ăn nói có duyên, thế nên tôi nhận lời và rủ đi xem phim luôn. Nhưng
niềm tin của tôi – cái mà để gắn kết con người với con người, đã không còn dễ
dàng trao cho người khác. Người ta nói “Hi vọng nhiều, thất vọng nhiều”, tôi
không muốn tự dẫm lên vết xe đổ, giống như khi làm bài tập, đã làm sai chắc chắn
sẽ có kinh nghiệm cho những lần sau. Tôi không muốn mở trái tim để người ta bước vào, dẫm đạp rồi lại bước
ra như không có chuyện gì…
Nhưng lúc nào bản thân tôi cũng muốn tìm kiếm một người hợp với mình để
yêu và được yêu, muốn tìm một nụ hôn nhẹ nhàng, ẩn đằng sau là vị ngọt ngào khó phai, một cái ôm ấm áp và sâu lắng, một bàn tay không cần quá mềm mại, chỉ cần đủ để tôi nắm thật chặt để vượt qua những khó khăn. Mâu thuẫn nhỉ ???
nhưng dù ít hay nhiều, khi bạn đã từng nếm thử cái vị đắng khó chịu -của cuộc chia ly- thì có
lẽ bạn sẽ như tôi bây giờ thôi. Tự dặn lòng mình hãy học cách kiềm chế cảm xúc, chỉ khi rung động “thật sự” mới nói ra chứ đừng nắm vội tay người khác rồi làm tổn thương lẫn nhau.
...Lâu rồi...
Được ra ngoài hít bụi của Sài Gòn vào đêm, được chở
một ai đó đi dạo phố từ quận 7 sang tận quận 1 rồi lại về quận 10, chỉ đơn giản
là đi hóng gió, ngắm trời, ngắm đất, ngắm người ta và...tốn xăng thế thôi nhưng
thú vị lắm các bạn ạ, nó làm cho con người ta quên đi cái mệt mỏi, cái ồn ào,
phức tạp của cuộc sống. Như thể ta lại trở về tuổi thơ, khi mà đầu óc lúc nào
cũng chỉ nghĩ đơn giản như phép toán 1+1=2, không phải toan tính, suy
nghĩ và đè nặng vấn đề cuộc sống.
“Sài
Gòn thiếu tình người nhưng dạy tôi khôn lớn, dạy tôi đứng bằng đôi chân chính
mình, dạy tôi yêu thương mình hơn, dạy tôi đừng tin tưởng ai khác quá nhiều..”
No comments:
Post a Comment