Hôm nay anh lại được gặp em, người lúc nào cũng mang tới dấu chấm hỏi to lớn đối với anh, tồn tại trong em một điều gì đó làm anh cảm thấy băn khoăn, nhiều lúc anh ước rằng thà chúng ta đừng gặp nhau, để anh không phải suy tư như lúc này.
Hôm nay anh gặp lại được gặp em, tim anh không đập nhanh như những lần trước ta gặp nhau nữa nhưng lời nói cứ đọng lại, không tài nào thốt ra được. Ngay cả bản thân anh cũng không thể hiểu được điều đó. Đơn giản thôi mà, nói ra- đau- rồi thôi. Anh đã chấp nhận và tự nhủ với bản thân rằng dù thế nào đi nữa, anh cũng có thể chịu được, miễn là anh có thể nói ra.
Anh lại nghĩ về những điều xa xôi, về cả quá khứ lẫn tương lai, liệu rằng sau này "nếu" chung một nhà thì hai ta sẽ như thế nào ? Não anh như tăng thêm hàng tá nếp nhăn để đưa ra hàng vạn lý do, hàng trăm suy nghĩ trên đường về.
Em à, đừng xoa đầu anh, đừng vịn cổ anh như lúc ấy, đừng làm anh ngờ nghệch như thằng ngố như vậy. Anh không hiểu được đâu, chưa bao giờ anh ghét ngôn ngữ cơ thể như bây giờ. Anh hay ảo tưởng về một cái gì đó tốt đẹp, anh hay đặt hi vọng vào nó một cách mù quáng, chỉ với em anh mới ngớ ngẩn như thế này thôi, biết không ?
Thế đấy, anh dở hơi lắm
No comments:
Post a Comment