Tuesday, March 3, 2020

Cho những ngày tháng cuối năm 2019


Post this post kinda late but it's my blog

08-12-2019

Có lẽ cuộc sống chả bao giờ phẳng lặng, và càng lớn hơn thì càng sóng gió. Ra trường được hơn 1 năm, với background kinh tế tại một ngôi trường công lập ở VN và niềm khát khao giỏi tiếng anh, thì cuộc đời lại cho tôi biết rằng nó không hề dễ dàng như vậy, loay hoay một số vị trí từ thực tập tới các công việc full time.

Ngày vừa ra trường, dù cho bận cỡ nào, tôi vẫn ráng dậy thật sớm lúc 5h nấu ăn, đi tập hay chạy bộ rồi lên công ty, tối về vẫn lôi anh văn ra xem. Nhưng thói quen ấy đã không còn kể từ khi đi làm ở công ty thứ 3. Ở VN, ăn nhậu dường như là trào lưu và công ty tôi phải chả ngoại lệ, cao điểm có tháng tuần nào cũng nhậu. Sao lại thế nhỉ, sao cứ làm hì hục từ sáng tới tối mịt, rồi lại giết thời gian vô bổ và có hại sức khỏe thế, sao không tổ chức cho nhân viên học thêm hay giao lưu và đào tạo thì có phải hay và bổ ích hơn không. Rồi, tôi nộp đơn và xin dừng lại.

Và tôi thất nghiệp hơn 1 tháng, tết cũng đã cận kề. Vâng, là thất nghiệp đấy, một điều quá đỗi là bình thường nhưng cũng nghiêm trọng ở tuổi này. 24, cái tuổi lưng chừng của cuộc đời, chẳng biết rồi sẽ như thế nào, sẽ đi về đâu nếu cứ mãi chạy theo cơm áo gạo tiền, theo 1 công việc mà mình không hề đam mê rồi bẵng đi 10 năm, 20 năm cuộc đời mà quên rằng mình khi ấy phải nỗ lực phấn đấu, nỗ lực trao dồi học hỏi để phát triển hơn nữa.

Tôi vẫn tiếp tục apply thêm, đi phỏng vấn các chỗ khác nhau. Và tôi đậu vào 1 ngân hàng, có lẽ là niềm ao ước của nhiều người nhưng với tôi, không biết là nên mừng hay lo đây.
Cái việc tự áp lực bản thân và quay cuồng với bao nhiêu ý muốn còn dang dở cứ lẩn quẩn mãi trong tôi. Tôi tìm đến sách, 2 cuốn sách về self-help mà có lẽ giúp tôi phần nào đẩy tôi đứng lên trong giai đoạn này là:
“Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu”, một anh người quen đã đưa tôi cuốn này.
“Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu”, cuốn mà tôi được tặng vào ngày cuối cùng tôi đi làm ở công ty cũ.

Rồi tôi tìm đọc thêm các nhân vật vượt lên số phận như founder của KFC trải qua bao nhiêu thất bại để thành công ở độ tuổi không ai nghĩ tới, JK Rowling cũng từng thất nghiệp, một mình nuôi con và viết sách, và ở đâu xa xôi, chị Hanah học về toán, và học IT rồi làm developer ở tuổi 29.

Tôi sẽ học tiếng anh, sẽ tìm ra con đường nghề nghiệp phù hợp, sẽ không ngừng trau dồi và học hỏi nhiều hơn, sẽ có dịp học tập và làm việc tại nước ngoài.

Cùng cố gắng nhé – những người đang gặp khủng hoảng trong giai đoạn tìm việc và tuổi đôi mươi như tôi



No comments:

Post a Comment