Tuesday, March 3, 2020

Cho những ngày tháng cuối năm 2019


Post this post kinda late but it's my blog

08-12-2019

Có lẽ cuộc sống chả bao giờ phẳng lặng, và càng lớn hơn thì càng sóng gió. Ra trường được hơn 1 năm, với background kinh tế tại một ngôi trường công lập ở VN và niềm khát khao giỏi tiếng anh, thì cuộc đời lại cho tôi biết rằng nó không hề dễ dàng như vậy, loay hoay một số vị trí từ thực tập tới các công việc full time.

Ngày vừa ra trường, dù cho bận cỡ nào, tôi vẫn ráng dậy thật sớm lúc 5h nấu ăn, đi tập hay chạy bộ rồi lên công ty, tối về vẫn lôi anh văn ra xem. Nhưng thói quen ấy đã không còn kể từ khi đi làm ở công ty thứ 3. Ở VN, ăn nhậu dường như là trào lưu và công ty tôi phải chả ngoại lệ, cao điểm có tháng tuần nào cũng nhậu. Sao lại thế nhỉ, sao cứ làm hì hục từ sáng tới tối mịt, rồi lại giết thời gian vô bổ và có hại sức khỏe thế, sao không tổ chức cho nhân viên học thêm hay giao lưu và đào tạo thì có phải hay và bổ ích hơn không. Rồi, tôi nộp đơn và xin dừng lại.

Và tôi thất nghiệp hơn 1 tháng, tết cũng đã cận kề. Vâng, là thất nghiệp đấy, một điều quá đỗi là bình thường nhưng cũng nghiêm trọng ở tuổi này. 24, cái tuổi lưng chừng của cuộc đời, chẳng biết rồi sẽ như thế nào, sẽ đi về đâu nếu cứ mãi chạy theo cơm áo gạo tiền, theo 1 công việc mà mình không hề đam mê rồi bẵng đi 10 năm, 20 năm cuộc đời mà quên rằng mình khi ấy phải nỗ lực phấn đấu, nỗ lực trao dồi học hỏi để phát triển hơn nữa.

Tôi vẫn tiếp tục apply thêm, đi phỏng vấn các chỗ khác nhau. Và tôi đậu vào 1 ngân hàng, có lẽ là niềm ao ước của nhiều người nhưng với tôi, không biết là nên mừng hay lo đây.
Cái việc tự áp lực bản thân và quay cuồng với bao nhiêu ý muốn còn dang dở cứ lẩn quẩn mãi trong tôi. Tôi tìm đến sách, 2 cuốn sách về self-help mà có lẽ giúp tôi phần nào đẩy tôi đứng lên trong giai đoạn này là:
“Trưởng thành sau ngàn lần tranh đấu”, một anh người quen đã đưa tôi cuốn này.
“Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu”, cuốn mà tôi được tặng vào ngày cuối cùng tôi đi làm ở công ty cũ.

Rồi tôi tìm đọc thêm các nhân vật vượt lên số phận như founder của KFC trải qua bao nhiêu thất bại để thành công ở độ tuổi không ai nghĩ tới, JK Rowling cũng từng thất nghiệp, một mình nuôi con và viết sách, và ở đâu xa xôi, chị Hanah học về toán, và học IT rồi làm developer ở tuổi 29.

Tôi sẽ học tiếng anh, sẽ tìm ra con đường nghề nghiệp phù hợp, sẽ không ngừng trau dồi và học hỏi nhiều hơn, sẽ có dịp học tập và làm việc tại nước ngoài.

Cùng cố gắng nhé – những người đang gặp khủng hoảng trong giai đoạn tìm việc và tuổi đôi mươi như tôi



Sunday, June 25, 2017

Vết thương chưa lành

Lại một đêm trôi qua mau, anh lẻ loi u sầu
Từ ngày đôi ta xa nhau anh mãi mang niềm đau
Tình ngày xưa thắm thiết để bây giờ ngồi hối tiếc
Lạnh lùng trong đêm vắng hỡi em.

Giờ em vui bên người ta tôi khóc thương nơi này
Người ta yêu em hơn tôi hay là dối gian mà thôi
Một mình trong nỗi nhớ để bây giờ người bỡ ngỡ
Tình tan vỡ xót xa trong bơ vơ.

Những đêm không ngủ yên anh giật mình kêu tên em hỡi em
Kỉ niệm xưa câu yêu thương em đã trao hôm nào
Chỉ còn trong mơ em yêu ơi
Chỉ còn trong dĩ vãng kí ức đã xa rồi, em hỡi.

Cố quên em mà thôi không còn gì khi đôi ta mất nhau
Còn lại đây bao chua cay bao vết đau chưa lành
Lại một đêm trôi qua em ơi, lại một đêm anh ghi câu ca
Viết lên đây những tâm sự buồn.


Monday, June 12, 2017

Gặp em - người đã từng thương

Hôm nay anh lại được gặp em, người lúc nào cũng mang tới dấu chấm hỏi to lớn đối với anh, tồn tại trong em một điều gì đó làm anh cảm thấy băn khoăn, nhiều lúc anh ước rằng thà chúng ta đừng gặp nhau, để anh không phải suy tư như lúc này.

Hôm nay anh lại được gặp em, chúng ta lại ngồi đối diện nhau những 2 lần. Anh thích ngồi cạnh em hơn. Chưa bao giờ anh cảm thấy chúng ta xa xôi như thế này. Chưa bao giờ anh cảm thấy vô chừng và lạc lõng khi nghe em kể chuyện về tuýp người em thích, về những mối quan hệ của em, thậm chí những lúc em đi chơi với người nào đó. Anh quan tâm về tất cả mọi thứ liên quan tới em, nhưng lắm lúc anh lại ghét chúng vô cùng.

Hôm nay anh gặp lại được gặp em, tim anh không đập nhanh như những lần trước ta gặp nhau nữa nhưng lời nói cứ đọng lại, không tài nào thốt ra được. Ngay cả bản thân anh cũng không thể hiểu được điều đó. Đơn giản thôi mà, nói ra- đau- rồi thôi. Anh đã chấp nhận và tự nhủ với bản thân rằng dù thế nào đi nữa, anh cũng có thể chịu được, miễn là anh có thể nói ra.

Anh lại nghĩ về những điều xa xôi, về cả quá khứ lẫn tương lai, liệu rằng sau này "nếu" chung một nhà thì hai ta sẽ như thế nào ? Não anh như tăng thêm hàng tá nếp nhăn để đưa ra hàng vạn lý do, hàng trăm suy nghĩ trên đường về.  

Em à, đừng xoa đầu anh, đừng vịn cổ anh như lúc ấy, đừng làm anh ngờ nghệch như thằng ngố như vậy. Anh không hiểu được đâu, chưa bao giờ anh ghét ngôn ngữ cơ thể như bây giờ. Anh hay ảo tưởng về một cái gì đó tốt đẹp, anh hay đặt hi vọng vào nó một cách mù quáng, chỉ với em anh mới ngớ ngẩn như thế này thôi, biết không ?

 Thế đấy, anh dở hơi lắm


Tuesday, January 17, 2017

Người "lạ"

Chào em, anh nghĩ là không cần phải giới thiệu đâu vì anh nghĩ chúng ta quá biết nhau rồi, chai mặt rồi, em nhỉ. Anh viết thư này là muốn tâm sự với em đôi ba điều

Khoảng thời gian cận tết thường là lúc gia đình quây quần với nhau, ông bà, cha mẹ, anh chị em trong nhà sum họp, nhưng nhà anh không như thế ! Em biết không, tuổi 21 của anh được đánh dấu bằng việc chia tay của ba mẹ, nghẹn ngào hơn khi anh là người chở mẹ đi làm giấy tờ vào thời điểm trước mùa thi cuối kỳ của anh. Nguyên nhân xuất phát từ việc mẹ đi Đài Loan em ạ, ba ở đây lại ghen quá hóa rồ. Lắm lúc a cũng thông cảm cho ba lắm, nhưng ba tính tình lại cổ hủ, cộng thêm phần bảo thủ và sĩ diện nên kết quả là như vậy. Dù vậy, nhưng anh vẫn thương yêu 2 cụ lắm em ạ. Nhiều lúc nóng rồi không kềm lại được, cãi ba mẹ rồi ngẫm nghĩ rằng mình sai nhiều !

Tuổi 21 của anh chênh vênh là thế, đôi lúc a tự hỏi là sau này mình sẽ như thế nào ? Có tốt hơn cuộc sống của ba mẹ không ? Suy nghĩ rồi đâm ra anh lại ngại yêu, ngại chứ không phải không muốn nhé. Anh kể em nghe, năm cuối cấp 3, anh có thích một bạn nữ cùng lớp, hai đứa không biết thân như thế nào mà chat suốt ngày, rồi đi chơi nhiều bận, lúc thì đi uống nước, khi thì xem phim và em biết không, tới năm 3 đại học anh vẫn quý bạn ấy, tình cảm không mãnh liệt như thuở cấp 3, nhưng nhẹ nhàng và lắng đọng một chút. Đã lâu rồi hai đứa không còn nói chuyện như thuở trước, nhưng anh vẫn quý, chả biết tại sao.

Anh cũng gặp được một bạn nữ, anh nghĩ anh thân với bạn đó. Tụi anh hay tâm sự về mọi thứ, về những điều phiền muộn, những niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống này. Nhưng mà anh không yêu, anh chỉ quý thôi, quý lắm ấy. Thế nên anh cũng muốn em có bạn thân, nhiều hơn anh vì anh ít bạn thân lắm.

Đừng ghen em nhé !, vì đó là tuổi trẻ của anh, ai cũng có mà, tới với nhau là sự thông cảm, đồng điệu và sẻ chia.

Lúc anh viết thư này, anh đang nghe bài "kiss the rain", anh nghĩ em thế nào cũng nghe rồi, hay mà.
Anh lại tự hình dung, em sẽ trông như thế nào, cao hay thấp, mặt trái xoan hay lại bầu bĩnh, có lúm đồng tiền hay không, đôi mắt em to tròn, hai mí, một mí hay ti hí mà khiến bao thằng con trai- có cả anh- phải xiêu lòng.

Thế nhé, em nhớ chăm sóc sức khỏe, ăn uống vào, đi tập gym cho chuẩn nhé, lười là ăn đòn, quen thằng nào thì chỉ tạm thời thôi, vì anh vẫn đang ế, chờ em đấy.

Mong được gặp em, người lạ mà quen

Wednesday, December 7, 2016

Mùa thi

Sau tất cả mình lại trở về với nhau 
Tựa như chưa bắt đầu, tựa như ta vừa mới quen 
Sau tất cả lòng chẳng hề đổi thay 
Từng ngày xa lìa khiến con tim bồi hồi 
Và ta lại gần nhau hơn nữa 


Có những lúc đôi ta giận hờn 
Thầm trách nhau không một ai nói điều gì 
Thời gian cứ chậm lại, từng giây phút sao quá dài 
Để khiến anh nhận ra mình cần em hơn 


Tình yêu cứ thế đong đầy trong anh từng ngày 
Vì quá yêu em nên không thể làm gì khác 
Chỉ cần ta mãi luôn dành cho nhau những chân thành 
Mọi khó khăn cũng chỉ là thử thách 
Vì trái tim ta luôn luôn thuộc về nhau 


Sau tất cả mình lại chung lối đi 
Đoạn đường ta có nhau, bàn tay nắm chặt bấy lâu 
Sau tất cả mình cùng nhau sẻ chia 
Muộn phiền không thể khiến đôi tim nhạt nhoà 
Và ta lại gần nhau hơn nữa  


Giữ chặt bàn tay mình cùng nhau đi hết bao tháng ngày 
Mọi điều gian khó ta luôn vượt qua 
Để khiến ta nhận ra mình gần nhau hơn

https://www.youtube.com/watch?v=DCmLhoK3j0Y

Tuesday, October 27, 2015

No title

I dont know how many guys have expressed their feeling with you ? 
I just know right here there is a guy who has fell in love with you for years. 
He knows your favorite color is white, your favorite music is us-uk, sometimes vpop but not kpop, you'd love to eat chuppachup, especially coca type. Furthermore, he also knows you own beautiful eyes with lovely smile
That guy really misses you and he also want to see you in reality, not only in his dream
He just wanna tell you his feeling but he is afraid that he has illusion. 
However, he can’t stand with these stresses, a lot of long nights and thinking about you. It blows up his head.
So he want to tell you : "I really like you, once again" 
If you could, give him a sign.
If you couldn't , just tell him directly, he can take it
------------------
Thank you for touching his heart

Wednesday, September 30, 2015

Soledad

Hắn thích em. Hắn thấy buồn nhiều hơn bởi vì hắn biết hắn đã đến sau một người và cái hắn nhận được chỉ là sự đau đớn mà thôi. Hắn thầm thương em. Cái thứ tình cảm chết tiệt và đầy mỏi mệt này tại sao có thể khiến người ta cam tâm vì nhau mà bỏ quên mình nhiều đến thế? Thử hỏi trên cái quả địa cầu này có điều gì có thể khiến người ta khổ sở nhưng vẫn mỉm cười vui vẻ, thậm chí không muốn dứt ra để thoát khỏi nó như thứ tình cảm của hắn hay không? Câu trả lời có lẽ là không, trên đời có 2 thứ không thể che giấu đó là khi say và khi yêu một ai đó, hắn không thể thoát khỏi nó.

Hắn thích em. Kể cả khi giữa phố vắng không bóng người, mắt hắn vẫn chờ một cái gì đó – đại loại như là một hình dáng rất quen. Có lẽ là em đấy! Một bóng hình mà theo hắn vào trong cả mỗi giấc ngủ. Hắn thích em - khi nhớ nhung cũng chẳng dám thừa nhận, mọi thứ chỉ như những đốm lửa nhỏ nhen nhóm âm ỉ cháy trong lòng. Là khi nhớ đến hô hấp cũng khó khăn vẫn phải giả vờ lạnh lùng không nhắn tin, không gọi điện. Nhưng cứ thấp thỏm nhìn màn hình điện thoại xem có dòng chữ nào được gửi tới hắn hay chưa. Sẽ chẳng có tin nhắn, cuộc gọi nào đâu.
Hắn thích em – nhiều lúc hắn muốn trách cứ, muốn nũng nịu, muốn giận dỗi nhưng... vô lý quá. Có ai thèm quan tâm không? Hắn có là gì của em đâu chứ, chả là gì cả lấy đâu ra những đặc quyền như vậy. Hắn thích em - khi mà hắn quyết định không được phép nghĩ về em nữa lại chợt thấy có gì nhoi nhói ở tim, không hẳn là đau mà chính xác là hụt hẫng. Cũng thấy có chút gì đó như là mất mát, mà cũng chẳng hiểu tại sao lại thế khi mà mới chỉ là thích thôi. Hắn muốn đợi, muốn chờ, muốn mong, muốn ngóng một điều gì đó nhưng chợt nhận ra nó quá xa xôi. Mà cuộc đời này chẳng nhẽ cứ dựa dẫm mãi vào những điều mơ hồ, không thể nắm bắt? Có những lúc hắn giật mình tự hỏi, rốt cuộc thì mình đang chờ đợi điều gì cho riêng mình đây?

Hắn thích em – hắn biết, hắn chả là ai trong cuộc đời của em cả.... nhưng hắn vẫn muốn quan tâm và sẽ dõi theo em từng ngày. Trong mắt hắn mọi thứ xung quanh em thật đáng yêu, bất kể cái gì cũng lấp lánh. Những khuyết điểm cũng được che đậy và bao biện một cách dễ dàng. Hắn cũng chẳng dám tưởng tượng chuyện gì sẽ vượt quá ngày mai, chỉ cần nhắm mắt và nghĩ hôm nay được nói chuyện với em, được cùng em đi chơi, được quan tâm thôi đã là quá đủ với hắn rồi.

Hắn thích em – vì chẳng là gì của nhau nên hắn nhớ em cũng không dám gọi, thấy em bên người khác cũng chẳng thể ghen, quan tâm em cũng chẳng dám thể hiện. Cái nắm tay với em trở thành nỗi thèm thuồng to đùng, phải lấy hết dũng khí bấy lâu nay ra để chạm vào bàn tay đã đợi chờ lâu lắm. Khi cái ôm giản đơn giữa đêm đông cũng là niềm vui ủi an trong bao ngày cô đơn gió mướt đối với hắn.

Hắn thích em - Những ngày hắn tự giành giật, tranh đấu lại qua giữa lý trí và con tim, giữa mở lời và chôn giấu. Nhiều khi hắn muốn tỏ vẻ săn sóc em một chút, muốn thể hiện rằng dù gì đi nữa cũng có mình ở bên. Nhưng với tư cách gì đây? Sao cứ phải tỏ ra đặc biệt như thế? Hắn tự hỏi rồi chìm đắm trong sự tuyệt vọng.

Hắn vẫn luôn dõi theo em từng ngày, muốn giang đôi bàn tay để chăm sóc, che chở cho em.... một cách thầm lặng.

Đối với hắn thích một người là khi lòng có chút xuyến xao, gợn sóng. Mỗi ngày thương một chút, nhớ một chút, quan tâm một chút... Chuyện thích một người, chỉ thế mà thôi.

Yêu người mà người không hay....!

Soledad
It's keeping for the lonely
Since the day that you were gone
Why did you leave me 
Soledad
In my heart you were the only
And your memory lives on
Why did you leave me
Soledad